Tuesday, May 12, 2009

Tháng tư đen




Tháng tư hư ảo người đâu biết.

Cảnh tượng hồn tôi: một khán đài.
Với bao chiêng ,trống, bao cờ xí.
Tôi đón em về từ biển khơi.

Du Tử Lê






Tháng tư đen, trời gầm cơn phẫn nộ.
Nhớ về đời, một mất mát tan hoang.
Bên gềnh xưa ,sóng vẫn gào bất tận.
Ôi một đời, có đó như không.


Tháng tư đen em có nhớ trở về.
Dù chỉ là giấc chiêm bao vô nghĩa
Đôi mắt nhắm lệ nhòa pha máu đỏ
Ngày bão tố xô em vào huyệt lạnh

Tháng tư đen một đời ta gục ngã
Thân lêu bêu những bến cạn sông tù
Hồn ta đây dẫy đầy bao vết nức
Tháng tư đen đất cũng chết theo người

No comments:

Post a Comment