Những vần thơ ướt át tôi đã đọc nhiều. Nhưng thơ Cẩm Vân không hẳn chỉ có vậy. Thơ Cẩm Vân có cái quằn quại đớn đau, có cái nức nở u sầu đến tột cùng của một người đã trải qua cơn yêu nặng nề, đi đến chặng cuối của đau thương trước khi nhìn thấy định mệnh khắc nghiệt với mình.
Nếu ai đó nghĩ tình yêu phải có những đắm say sôi nổi, phải có những giận hờn nung nấu, phải có những giây phút đợi chờ đến lịm cả cõi lòng thì thơ Cẩm Vân đúng là câu giải đáp. Nàng đã mở một bầu trời đẹp gờn gợn màu chì để nhìn thấy trước một tương lai bão tố phong ba. Nàng đã dẫn dắt tha nhân đi trong cơn lốc xoáy vùi dập tâm hồn. Nàng đã để lại nỗi nhớ tiếc khôn nguôi của giấc mộng đời bạc bẽo. Nàng đã làm thơ với niềm đam mê và sự thu hút mãnh liệt. (Có đam mê mới có thu hút)
Tuy nhiên, thơ Cẩm Vân không hẳn là những vần thơ tuyệt tình. Đâu đây, bên bờ vực thẳm vẫn có những dây leo chằng chịt bám víu. Vì thế, cạnh cái bầm tím dập vùi của thân phận vẫn có những tia vàng rơi rớt của một chút nắng bên đồi chiếu tới làm bừng tỉnh lại sức sống mãnh liệt của tình yêu, của trái tim rộn ràng máu đỏ.
Chút nắng tàn vương đó là dấu tích của một cuộc tình bốc cháy ngắn ngủi khoảnh khắc hay đắm chìm trong thời gian lâu dài đằng đẵng…nào ai biết. Nhưng cần gì, miễn tình yêu đó là tình yêu sục sôi như dung nham hỏa diệm sơn ngầm dưới lòng biển sâu đến thời phun lên làm nát tan tất cả.
Trời đã đặt để định mệnh. Mấy ai có một cuộc đời toàn hảo?
“Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai”
(Kiều)
Thì nàng thơ của chúng ta cũng vậy, cũng phải chịu những đắng cay oan trái của cuộc đời. Đó là cái cớ để nàng thơ nức nở, thổn thức. Đó là cái căn khiến người đọc tấm tức, rạo rực khi thưởng thức thơ nàng. Là con người đa đoan, giầu cảm xúc, nàng thơ không chỉ ngừng trước những cuộc tình vỡ đổ… Thơ Cẩm Vân còn thấm đẫm thân phận con người. Khách yêu thơ, yêu nghệ thuật, yêu âm thanh trầm bổng cảm thầy rờn rợn gai mình khi đọc những câu thơ thật giản dị nhưng chất chứa đầy tâm trạng:
“Em về từ biển, Tan nát, ngậm ngùi…”
Lối dùng chữ , đặc biệt là thơ song ngữ của Cẩm Vân vô cùng độc đáo và ngọan mục : Chỉ cần 2 câu thơ với 8 chữ như trên, nàng có thể chuyển tải trọn vẹn ý tưởng một bài thơ từ Anh Ngữ qua Việt Ngữ hay ngược lại , mà cảm xúc không hề vơi đi.
Cẩm Vân đã thẫn thờ sau khi đọc Phùng Quán:
Cảm tạ em… Anh đã hồi sinh…
Và chỉ chừng ấy thôi, Vân buông một câu thật nhẹ mà cũng rất nặng lòng: “There is something worse than hatred. It’s indifference!”. Nàng chợt nhận ra “ Cuộc đời bắt đầu khi ta tỉnh mộng” trong bài thơ “The Day” bằng một lời thảng thốt:
“The day truly began , When I finally let you go!”.
Phải, mọi việc đã quá muộn màng !
Thơ Nàng làm tiếng lòng độc giả rung lên từng cung bậc, nỗi buồn thăm thẳm, nỗi day dứt không nguôi…Cũng chính vì vậy mà Trịnh Công Sơn đã cảm hứng với những giai điệu trữ tình, đầy thổn thức này.
Tôi biết Cẩm Vân có nhiều điểm khác người, đôi khi ý tưởng của nàng thể hiện trong thơ đi ngược giòng đời. Thơ Cẩm Vân không giống ai vì nàng hòan tòan phá bỏ mọi ràng buộc về ý tưởng cũng như lối hành văn: Chữ dùng rất ít nhưng mỗi chữ như một lưỡi dao nhọn đâm thẳng vào tim . Chính điểm đó làm nàng thơ có sức quyến rũ riêng biệt, mặc cho người đời khen chê…
Ẩn giấu trong cuộc tình đổ vỡ, trong nỗi đau đớn chia lìa, trong niềm đam mê tuyệt vọng, trong tiếng than khóc từ đáy vực sâu của kiếp người , vẫn còn đâu đó trong thơ Cẩm Vân , một chút ấm áp của hoài niệm, một chút sẻ chia cùng số phân, một chút hy vọng le lói của cuộc tình sầu…Và đó là “Một chút nắng bên đời” mà Cẩm Vân khao khát…(hoặc … Và đó là “Một chút nắng bên đời” mà Cẩm Vân muốn gởi lại trần gian…)
Cuối cùng thì tôi hiểu, Tình anh chỉ thế thôi, Mong manh như tơ trời.
Những ai có tâm hồn lãng mạn, những ai đã bị vùi dập trong tình trường, những ai say mê cái ĐẸP trong cuộc sống, chấp nhận những chông gai trên đường đời sẽ đắm chìm trong thích thú khi đọc thơ Cẩm Vân .